Think and wonder …

Trước trận CK, tôi đã dự định rằng sau khi trận đấu kết thúc, dù Bayern thắng hay thua, tôi cũng sẽ viết một bài review như sau những trận đấu của Die Mannschaft, sẽ chỉ ra những điều tích cực và ngược lại. Những số liệu, thống kê, biểu đồ…đã chờ sẵn. Nhưng thất bại với một kịch bản nghiệt ngã như đêm qua, thì những phân tích dường như chẳng có ý nghĩa gì đáng kể nữa. Nghĩ về nó, nhìn lại những thất bại gần đây, tôi đã tự hỏi nhiều điều …

1. Trận đấu bóng đá đầu tiên tôi xem là một trận chung kết, là một trận có đội Đức, và là … một thất bại của họ. Đó là chung kết Euro 1992. Còn quá nhỏ để biết về bóng đá, tôi cũng không xem lại trận đó để biết diễn biến của nó, chỉ đọc và nghe người ta nói rằng, đó là một bất ngờ lớn trong lịch sử, và bi kịch thuộc về đội tuyển Đức.

20 năm trôi qua, tôi chứng kiến thêm 8 trận chung kết lớn khác có mặt Bayern hoặc ĐT Đức, đấy là chưa kể các CLB Đức khác như Dortmund, Leverkusen, hay Schalke, thì có đến 5 thất bại thuộc về họ. Trong những lần thất bại đó, đau đớn, cay nghiệt là nhiều hơn nỗi buồn bại trận đơn thuần. Tôi tự hỏi, phải chăng đã trót yêu Bayern/Đức thì sẽ đồng hành cùng nỗi đau nhiều hơn niềm vui ?

2. Tôi nghe nhiều về cụm từ “tinh thần Đức” như thể là đặc trưng chỉ có riêng ở các đội bóng của họ. Tôi cũng nghe nhiều rằng thế hệ ngày nay cái tinh thần đó đang mai một đi, thậm chí không còn nữa. Tôi nghĩ về nó và đi tìm lời giải thích, nhưng mọi thứ dường như vẫn còn mơ hồ mà tôi không định hình rõ từng nét được. Tôi tự hỏi, trong thế kỷ 20, những thất bại trong 2 trận CK Euro, 3 trận CK WC,  hay 5 trận CK CL (với riêng Bayern), và nhiều trận bán kết khác nữa, trong đó có những thất bại trong 90′, hiệp phụ, và cả đá pen, có cả sự hiện diện của những Beckenbauer, Hoeness, Rummenigge, Breitner, Klinsmann, Matthaeus, Effenberg …, thì cái tinh thần đó ở đâu, và vai trò là gì ?

Để nhắc nhở “bọn trẻ” về “chất Đức”, những anh hùng thập niên 90 như Brehme, Klinsmann, Matthaeus, Linke, Kahn, Effenberg… thường được nêu gương, bởi họ hiện diện trong những cuộc lội ngược dòng ngoạn mục, trong những chức vô địch WC 90, Euro 96, hay CL 01. Nhưng những thất bại của họ trước Đan Mạch 92, Bulgaria 94, Croatia 98, hay MU 99 mà lẽ ra họ phải là những người chiến thắng thì sao?

Ở 2 trận CK CL 2001 và 2012, tổng cộng Bayern đều có 3 quả 11m không thành công trong mỗi trận. Có điều, khác biệt nằm ở chỗ, Chelsea đá pen tốt hơn Valencia. Tôi tự hỏi trong chiến thắng/thất bại trên chấm 11m kia, cái nào là yếu tố chính? sự xuất sắc/kém cỏi đối phương hay tinh thần của chúng ta ?

Ranh giới giữa trạng thái tinh thần đó nhiều khi thật mong manh. Nếu dùng “tinh thần”, “bản lĩnh” để giải thích cho những thành công trong quá khứ và những thất bại gần đây, e có phần khiêng cưỡng. Tôi thấy rằng, con đường người Đức đang đi là đúng hướng và phù hợp, nhất là trong hoàn cảnh bóng đá thế giới giờ đã thay đổi đáng kể. Các cầu thủ chúng ta xứng đáng nhận nhiều khen ngợi, động viên, và nhất là sự tin tưởng nhiều hơn.

3. Người ta nói nhiều về phẩm chất thủ lĩnh giữa Lahm và Schweinsteiger. Nhìn 2 hình ảnh trái ngược: một Basti không dám nhìn đồng đội đá penalty – hình ảnh chắc chưa bao giờ tồn tại ở Bayern và Die Mannschaft, một Lahm đấm tay vào không khí sau khi thực hiện thành công quả 11m, và  cách anh kêu gọi đồng đội đứng dậy để tiến lên bục nhận huy chương, tôi lại tự hỏi khi nào thì chuyện ai xứng đáng hơn ai, giữa Lahm và Schweini, mới hoàn toàn chấm dứt?

4. Ngay sau khi thất bại, người đầu tiên tôi nghĩ đến là Uli. Không hào nhoáng hay sang trọng như Kaiser, nhưng tình yêu và sức lực mà ông dành cho Bayern chắc khó có ai hơn được. Dành trọn một đời cho Bayern là ông. “Bayern không chỉ là một đội bóng, đó là một gia đình” cũng chính là nhờ ông.  Không biết lúc này ông ra sao?

5. Trong lịch sử các trận chung kết CL, thất bại đau đớn nhất có lẽ thuộc về Milan ở Istanbul 2005. Tôi ước gì có thể biết được cảm xúc những người bại trận ấy khi chính họ đứng lên quật ngã lại Liverpool trong lần tái ngộ 2 năm sau đó.

Một ngày nào đó, Bayern sẽ vô địch CL, hẳn sẽ là như vậy rồi, nhưng liệu một chiếc cúp giành được có thể bù đắp trọn vẹn cho một cúp khác đã đánh rơi không ?

6. Chưa đầy 1 tháng nữa là đến EURO, thể lực thì có thể phục hồi, nhưng tinh thần có hồi phục được? Die Mannschaft đang ở độ chín, các anh, hãy đứng lên mà hái cho được quả ngọt!

Trong cái note có style khác biệt, hy vọng là duy nhất, ở blog này, tôi không muốn nói thêm về những cảm xúc, những nỗi buồn, những đau đớn nữa. Bởi dường như nó đã xâm chiếm, và đã, qua những note của các bạn, lan tỏa trong chúng ta quá nhiều rồi. Đây có lẽ là những ngày cuối tuần tồi tệ nhất. Xin dành mọi sự chia sẻ cho những ai, dù chỉ mới vài tuần qua hay dù đã hàng chục năm rồi, đồng hành cùng Bayern, cùng Die Mannschaft. Đã sang tuần mới, sẽ không dễ dàng gì, nhưng chúng ta hãy để mọi thứ ở lại, đứng lên, và bước tiếp…

Unknown's avatar

About Ipie

https://diemannschaft.wordpress.com/
This entry was posted in Bayern, Review and tagged , , , , . Bookmark the permalink.

11 Responses to Think and wonder …

  1. ashongduc's avatar ashongduc says:

    Một bài viết hay!

  2. hippo13's avatar hippo13 says:

    Thanks for ur writing

  3. ichikoro's avatar ichikoro says:

    one of the most beautiful writing i have ever read about Mannschaft and Bayern :)
    A new week has come. Be happy, bac Lu :P

  4. Unknown's avatar Anonymous says:

    bài viết hay quá, rất đúng với tâm trạng của chúng ta :)

  5. Unknown's avatar Anonymous says:

    Chị chưa bao giờ so sánh Lahm và Basti, hai người họ là hai nửa không thể thiếu của đội, và rõ ràng cả hai không để tâm tới chuyện cái băng phải nằm trên tay ai, quan trọng là đội bóng. Thế thì sao fan lại phải tranh cãi chuyện đó làm gì.

    • Ipie's avatar Ipie says:

      Cảm ơn chị. Không chỉ Lahm và Basti mà còn nhiều cầu thủ khác cũng khó thể thiếu với Bayern, Neuer hay Gomez chẳng hạn.

      Nhiều fans phân vân giữa Lahm Va Schweni có lẽ do thấy Lahm “có vẻ” hiền lành, ít cải trọng tài… Nhưng chúng ta đâu biết được trên sân, trong phòng thay đồ anh nói gì với đồng đội, tác động tới cả đội ra sao! Vậy nên những phán xét kia chỉ là…võ đoán.
      Những người như Van Gaal, Loew hay Jupp đều cùng chọn Lahm bởi họ là những người hiểu rõ tình hình nhất.
      Mà có lẽ fan/báo chí Việt đến giờ vẫn còn tranh cãi về chiếc băng này.

Leave a reply to ichikoro Cancel reply